Satish, 32 tuổi, bên trái, đang mua sắm trực tuyến các loại hàng hóa cần thiết cho tiệm hớt tóc của mình từ một cửa hàng được hỗ trợ bởi Amazon.com tại thị trấn Maddur của bang Assam miền Nam Ấn Độ.

DHOWACHALA, Ấn Độ – Amazon Inc. đang xây dựng một mạng lưới hậu cần từ con số không nhằm vào các khách hàng mục tiêu ở những vùng nông thôn hẻo lánh của Ấn Độ. Đó là nơi sinh sống của hơn 800 triệu người, đa số không có điều kiện tiếp cận mạng lưới bán lẻ. Hầu hết những người này còn lạ lẫm với việc mua sắm trực tuyến và thường không có điện thoại thông minh, không có thẻ tín dụng hoặc thậm chí không có cả một địa chỉ để giao hàng.

Tuy vậy, họ lại có tiền mặt để chi tiêu.

Amulya Bhuyan, 37 tuổi, sống ở Dhowachala, thuộc tiểu bang Assam phía đông bắc Ấn Độ, hầu như không có cách nào để mua đồ mới. Phải mất hàng giờ để có thể đến được thị trấn nhỏ gần nhất từ ​​ngôi làng có 1,000 người nơi anh đang sinh sống.

Là một giáo viên, anh Bhuyan đã mua món hàng đầu tiên trên Amazon vào năm 2016. Sau khi nhận về một chiếc quần jeans gần đây, anh cũng khoe một loạt các món sắm sửa khác: giày, tất, quần và áo sơ mi anh đang mặc; trong nhà anh, từ rèm cửa, kính, đề can hoa lá trang trí trên tường, đồng hồ con công và bức tranh bảy con ngựa trắng chạy dưới ánh trăng cũng đều mua từ Amazon.

“Trước đây thậm chí tôi còn không biết mua những thứ này ở đâu, và bây giờ chúng tự tìm đến trước cửa nhà tôi,” anh nói.

Một người giao hàng đang chuyển các gói hàng trong khu phố xung quanh cửa hàng Amazon ở thị trấn Maddur. Ảnh: WSJ.

Năm ngoái những người mua sắm ở nông thôn Ấn Độ đã mang lại hơn 400 tỷ USD doanh số bán lẻ. Ngân hàng đầu tư Barclays PLC ước tính chi nhánh Amazon tại Ấn Độ đã ghi nhận hơn 7 tỷ USD tổng giá trị giao dịch hàng hóa, một thước đo của thương mại điện tử về số lượng giao dịch, trong năm tài chính kết thúc vào tháng Ba. Con số này tương đương khoảng 2% tổng giá trị giao dịch mà Amazon ghi nhận trên toàn thế giới.

Những nỗ lực của Amazon ở thị trường Ấn Độ phải đối mặt với sự cạnh tranh trực tiếp từ Walmart Inc. và các công ty khởi nghiệp địa phương, những đối thủ đang cố gắng thu phục khách hàng bằng cách nhảy thẳng vào thương mại điện tử, nhờ có sự ra mắt gần đây của mạng Internet di động 4G trên khắp Ấn Độ. Amazon hy vọng số lượng người mua sắm trực tuyến ở Ấn Độ sẽ tăng gấp ba trong vài năm tới, hầu hết trong số họ đến từ các vùng nông thôn. Hơn 80% khách hàng mới của công ty trong năm nay đến từ bên ngoài các thành phố lớn nhất của Ấn Độ.

Gã khổng lồ đến từ Seattle đã sửa đổi ứng dụng của mình để hoạt động được với các loại điện thoại thông minh rẻ tiền và các mạng di động chắp vá. Công ty đã bổ sung hàng trăm ngàn các mô tả bằng ngôn ngữ Ấn Độ về các sản phẩm và các đoạn video cho những người không biết đọc, đồng thời mở các cửa hàng Amazon để hướng dẫn mọi người trong quá trình đặt hàng trực tuyến. Công ty đã hợp tác với hàng chục ngàn nhà phân phối địa phương để giao các gói hàng, thường bằng cách đạp xe trên những con đường đất, và sẽ chấp nhận thanh toán bằng tiền mặt hoặc bằng kỹ thuật số khi giao hàng.

Kể từ khi bắt đầu hoạt động vào năm 2013, Amazon đã cam kết đầu tư hơn 5 tỷ đô la Mỹ vào Ấn Độ để xây dựng hệ thống nhà kho và mạng lưới hậu cần, công nghệ, tuyển dụng khách hàng và người bán hàng, cũng như đầu tư phát triển mạng lưới nhân viên và nội dung cho dịch vụ Amazon Prime.

Kinh nghiệm của thị trường Trung Quốc đã chứng minh rằng có những khoản lợi nhuận béo bở dành cho các công ty thương mại điện tử nào tiếp cận được khu vực nông thôn. Công ty Taobao của Tập đoàn Alibaba, công ty bán lẻ J.D.com Inc. và các công ty khác là những người tiên phong trong thị trường thương mại điện tử ở nông thôn, với quy mô thị trường đã tăng gấp 7 lần trong bốn năm qua, lên tới hơn 180 tỷ USD. Amazon có các hoạt động quy mô nhỏ ở Trung Quốc nhưng vẫn không thể cạnh tranh với những người khổng lồ địa phương tại thị trường này.

Một màn hình tốt hơn

Amazon đã thiết kế lại ứng dụng của mình ở Ấn Độ để giúp những người còn lạ lẫm với mua sắm trực tuyến được dễ dàng hơn. Đó là một trong những nỗ lực thu hút khách hàng mới trong số hàng trăm triệu người mua sắm ở nông thôn.

  • Ứng dụng này cung cấp các mẹo bằng tiếng Hindi về cách tìm sản phẩm.
  • Khách hàng được trả bằng tiền mặt khi giao hàng. Khách hàng có thể thử hoặc xem sản phẩm trước khi trả tiền.
  • Khách hàng có thể sắp xếp để nhận món hàng tại một cửa hàng gần đó.
  • Không cần phải có địa chỉ email để mở một tài khoản, chỉ cần một số điện thoại.
  • Thiết bị máy tính dịch tất cả các mô tả sang tiếng Hindi, và nhiều ngôn ngữ sẽ tiếp theo sau.
  • Nhiều biểu tượng giúp người không biết đọc hiểu dễ dàng hơn và nhiều mô tả bằng video đã được thêm vào.
  • Ví điện tử cho phép các khách hàng không có thẻ hoặc tài khoản ngân hàng vẫn có thể thanh toán hoặc lấy lại tiền.
  • Nguồn: Amazon

Tại Ấn Độ, Amazon đã đầu tư ráo riết, tận dụng công nghệ tìm kiếm và hậu cần mạnh mẽ cũng như các cơn bão quảng cáo và chiến dịch giảm giá để thu hút khách hàng. Năm nay, Amazon đã vượt qua Flipkart, công ty dẫn đầu thị trường mà Walmart đã mua lại với giá 16 tỷ USD đầu năm nay, để trở thành công ty thương mại điện tử lớn nhất Ấn Độ theo tổng khối lượng hàng hóa giao dịch, theo ước tính của ngân hàng đầu tư Barclays.

Bán hàng cho người Ấn sống ngoài thành phố từ lâu đã là một thách thức. Cửa hàng bán lẻ tiêu chuẩn ở nông thôn là một cửa hàng cỡ nhỏ, nơi các sản phẩm đơn giản, nhỏ và rẻ tiền như xà phòng, thuốc lá hoặc đồ ăn nhẹ được bán sau khi đã qua tay nhiều trung gian. Kết quả là một sự lựa chọn hạn chế, với chất lượng kém và giá tương đối cao cho người tiêu dùng nông thôn. Theo truyền thống, các giao dịch mua bán lớn đều cần một chuyến đi dài đến thị trấn hoặc phiên chợ hàng tuần.

Hiện tại, Amazon đang chiêu mộ các cửa hàng nhỏ làm các trạm giao nhận hàng dọc theo mạng lưới phân phối của mình. Các nhà bán lẻ nhỏ khác đã trở thành trung tâm học hỏi của Amazon dành cho những người mua sắm mới.

Anh Arjun, 29 tuổi, điều hành một cửa hàng nhỏ của Amazon ở Maddur, thuộc bang Karnataka, miền nam, nơi mọi người có thể được giúp đỡ học cách tìm kiếm và đặt hàng. Khách hàng bước vào cửa hàng với tấm ảnh chụp màn hình thứ gì đó mà các ngôi sao Bollywood yêu thích của họ đã mặc, và Arjun bắt đầu tìm kiếm.

Ngồi ở màn hình máy tính được liên kết, các khách hàng, hầu hết trong số họ không thành thạo tiếng Anh hoặc đánh máy, có thể theo dõi khi anh đưa ra các tùy chọn. Anh ta giúp họ chọn kích thước phù hợp bằng cách sử dụng biểu đồ trên tường và thiết bị đo chân. Sau đó, khách hàng quay lại nhận đơn đặt hàng và trả tiền mặt tại cửa hàng. Thậm chí còn có một phòng thay đồ để họ có thể thử quần áo trước khi trả tiền.

“Cách làm này giúp tôi giới thiệu được với mọi người về thế giới mới lạ của internet, nơi họ có thể mua mọi thứ, dùng thử và thậm chí trả lại,” anh Arjun nói. Anh nhận được khoản hoa hồng 8% -10% của doanh số bán hàng.

Cửa hàng Amazon ở Maddur, nơi nhân viên giúp khách hàng mua sắm trực tuyến và có thể giao nhận các gói hàng.

Một sinh viên đại học, anh Likhit, đến để mua một chiếc điện thoại thông minh có thể chụp ảnh tự sướng tốt và có cảm biến vân tay. Arjun chỉ cho cậu ta một số mẫu. Likhit cho biết mình thích  việc có thể dùng thử sản phẩm trước khi trả tiền và không phải lo lắng về tiếng Anh.

“Tôi không muốn bị rủi ro phạm lỗi và đặt hàng không chính xác,” anh chàng 18 tuổi nói. “Dù sao thì đây cũng là việc liên quan đến tiền.”

Để làm cho màn hình trang thương mại điện tử của mình được dễ hiểu hơn, Amazon đã thêm các biểu tượng cho sản phẩm sách hoặc thiết bị điện tử hoặc các sản phẩm làm đẹp. Khi phát hiện ra khách hàng đã không biết rằng kính lúp là một biểu tượng tiêu chuẩn cho lệnh tìm kiếm, một số người thậm chí còn gọi đó là chiếc vợt bóng bàn, Amazon đã thêm vào các pop-up mô tả và lời khuyến nghị bật lên bằng ngôn ngữ tiếng Hindi.

Sau đó, lại có nút “Thêm vào giỏ hàng”. Anh Zahid Khan, quản lý cấp cao về trải nghiệm khách hàng tại chi nhánh Amazon Ấn Độ cho biết, vấn đề không chỉ là về lời dịch mà còn là khái niệm tinh thần về hành vi bỏ thứ gì đó vào trong giỏ hàng. Có rất nhiều nơi ở Ấn Độ mà khách hàng chưa bao giờ nhìn thấy một chiếc xe đẩy. Chúng tôi có thể phải đổi nó thành “cái túi”.

Con người đã dịch các đoạn mô tả cho 35,000 sản phẩm phổ biến nhất của Amazon sang tiếng Hindi. Điều đó cho phép một hệ thống trí tuệ nhân tạo trở nên thành thạo ngôn ngữ này và cuối cùng mọi mô tả sản phẩm sẽ được chuyển ngữ. Amazon cho biết họ có kế hoạch thêm các chức năng tìm kiếm bằng giọng nói và các nội dung mô tả bằng các ngôn ngữ chính khác của Ấn Độ.

Satish làm việc tại tiệm cắt tóc của mình. Anh cho biết cha anh thường phải dành hơn nửa ngày mỗi tuần tại khu chợ gần nhất để mua hàng. Bây giờ Satish đặt hàng hầu hết những gì anh ta muốn thông qua mạng trực tuyến.

Amazon đã thêm các mô tả bằng video cho hàng chục ngàn mặt hàng bán chạy nhất của mình, sau khi các phòng thí nghiệm được thiết lập để quan sát thói quen mua sắm và lướt web trực tuyến của người Ấn Độ nhận thấy rằng nhiều người sẽ tìm một sản phẩm họ thích, sau đó rời khỏi trang web để tìm kiếm các video về sản phẩm đó.

Phần khó khăn nhất của việc tiếp cận khách hàng nông thôn là khâu giao hàng. Bưu điện được biết là không hiệu quả. Amazon đã sử dụng dữ liệu cho thấy vị trí của những người tìm kiếm trang web của mình để tìm ra khu vực nào của Ấn Độ cần nhiều lực lượng giao hàng hơn. Sau đó, công ty tiếp cận với các doanh nghiệp nhỏ để tìm kiếm sự hỗ trợ.

Anh Nogenchandra Das, 31 tuổi, đã phản hồi lời kêu gọi của Amazon. Tại thị trấn nhỏ Jorhat ở bang Assam, anh điều hành một cửa hàng nhỏ, bụi bặm, với một vài kệ để trưng bày các hàng hóa cơ bản, như dầu ăn, gạo, một vài loại kẹo cứng và một góc để đóng gói các gói hàng của Amazon được giao mỗi sáng. Anh đã đăng ký tham gia chương trình “Tôi có cửa hàng” của Amazone, cùng với hơn 20,000 cửa hàng tiểu thương khác, cung cấp dịch vụ giao nhận các gói hàng trong các khu phố để lấy tiền hoa hồng.

Amazon đã cho anh một bộ đồng phục, một cái túi và một tuần huấn luyện. Một người giao hàng bằng xe máy sẽ mang khoảng 25 gói mỗi ngày từ một trung tâm phân phối nhỏ gần đó. Khách hàng có thể đến nhận tại cửa hàng của anh, hoặc anh ta sẽ giao chúng bằng chính xe máy của mình. Sinh sống cả đời trong khu phố này, anh biết nhiều địa chỉ bằng cách chỉ cần nhìn vào tên của gia đình.

Anh Nogenchandra Das tại cửa hàng nhỏ của mình ở Jorhat. Anh đã đăng ký một chương trình với Amazon để nhận các gói hàng và giao hàng trong khu phố.

Amazon rất cần kiến ​​thức địa phương; hệ thống địa chỉ ở Ấn Độ rất hỗn loạn, người dân thường sẽ cung cấp địa điểm của họ bằng cách sử dụng một mốc tham chiếu địa phương nào đó. Theo ông Akhil Saxena, Phó chủ tịch phụ trách khách hàng tại Amazon Ấn Độ, cho biết, “địa chỉ có thể là một cái gì đó giống như ‘đằng sau ngôi đền”, nhưng chúng tôi không biết họ đang nói về cái ngôi đền nào.”

Tích hợp các cửa hàng nhỏ vào chuỗi cung ứng toàn cầu của Amazon có nghĩa là công nghệ hậu cần phải hoạt động được trên các loại điện thoại thông minh đơn giản nhất, đó cũng là công nghệ duy nhất được khách hàng sử dụng nhiều nhất. Điện thoại được sử dụng để quét mã giao hàng, ghi lại các khoản thanh toán, sắp xếp trả lại hàng và lấy chữ ký. Đối với các vùng dân cư không được phủ sóng điện thoại, ứng dụng này có thể hoạt động ngoại tuyến và cập nhật vào hệ thống Amazon sau đó.

Người dùng ở nông thôn ít người có thẻ tín dụng hoặc thẻ ghi nợ, vì vậy Amazon cho phép họ trả tiền mặt khi họ nhận được các món hàng đã đặt. Khi công ty gặp nhiều khó khăn không có đủ tiền lẻ để trả lại, Amazon liền cho ra mắt dịch vụ thanh toán điện tử Amazon Pay, nhờ đó khách hàng có thể nhận được tiền thừa hoặc hoàn lại tiền bằng điện tử và cũng có thể thanh toán các hóa đơn tiện ích và mua những thứ khác thông qua trực tuyến.

Chiếc phà qua sông Brahmaputra

Walmart, đối thủ cạnh tranh nước ngoài chính của Amazon tại Ấn Độ, đang sử dụng mạng lưới các cửa hàng bán buôn quốc gia để bán và giao hàng trực tiếp cho các cửa hàng quốc gia, nhà hàng và các doanh nghiệp khác. Flipkart, đơn vị trực thuộc Walmart, cũng đang xây dựng mạng lưới giao hàng của riêng mình bằng cách sử dụng cộng tác viên tự do để tiếp cận khách hàng nông thôn và đã xin phép chính phủ cho phép bắt đầu giao hàng bằng phương tiện bay không người lái (drone).

StoreKing là một startup địa phương tập trung vào việc sử dụng thương mại điện tử để bán vật tư cơ bản cho các nhà bán lẻ nhỏ ở nông thôn. Chiến lược của họ là tập trung vào các doanh nghiệp, cung cấp một lựa chọn nhỏ các mặt hàng phổ biến cho các cửa hàng và giúp họ quản lý chi phí, hàng tồn kho và giao hàng. StoreKing cũng làm việc với những đối tác thương mại điện tử khác, bao gồm cả Amazon, là bên mà họ đã phát triển và quản lý các cửa hàng mua sắm được hỗ trợ ở phía nam, chẳng hạn.

Kết nối khách hàng mới

Amazon đang mở rộng nhanh chóng ở Ấn Độ, khi doanh số bán hàng trực tuyến ngày càng trở nên quan trọng hơn đối với bán lẻ.

Tổng khối lượng hàng hóa của Amazon ở Ấn Độ và Thương mại điện tử tính theo phần trăm của tổng doanh số bán lẻ ở Ấn Độ

Chú thích

* Cho năm tài chính kết thúc vào tháng 3 † Ước tính

Nguồn: Barclays (Amazon); eMarketer (thương mại điện tử)

Trong khi đó, các cửa hàng bán lẻ của tiểu thương đang yêu cầu có sự bảo vệ nhiều hơn từ các nhà bán lẻ trực tuyến. Các tiểu thương này nắm giữ quyền lực thông qua số phiếu bầu của họ, và thông qua các tổ chức vận động hành lang địa phương và quốc gia như Liên minh các thương nhân Ấn Độ. Họ đã ngăn chặn thành công rất nhiều nhà bán lẻ nước ngoài vào Ấn Độ. Tuần trước, Ấn Độ đã công bố những hạn chế mới đối với các công ty thương mại điện tử thuộc sở hữu nước ngoài để đáp lại những khiếu nại của giới tiểu thương.

Anh Champak Bez giao một chiếc quần jean mới cho Amulya Bhuyan, một giáo viên ở Dhowachala, người thường mua trên Amazon vì có rất ít lựa chọn về cửa hàng bán lẻ trong thị trấn nhỏ này. Anh đã thanh toán bằng cách sử dụng thẻ ghi nợ trên thiết bị di động.

Champak Bez, 25 tuổi, giao hàng cho Amazon ở Dhowachala, không xa nơi anh lớn lên. Mỗi buổi sáng, anh ta tải lên một chiếc ba lô lớn với 30 đến 50 gói hàng từ trung tâm phân phối Jorhat, quét từng gói bằng điện thoại rôi chở hàng đi.

Hầu hết các gói hàng là các giao dịch mua hàng nhỏ, thường có giá dưới 10 đô la, cho các mặt hàng như tất, bộ sạc, mỹ phẩm và kính râm. Amazon đã phát triển những chiếc “túi mẹ” để phân loại các bưu kiện nhỏ, vì vậy những người giao hàng không phải xử lý từng chiếc trong quá trình vận chuyển.

Để đến được Dhowachala, anh Bez phải nhồi chiếc xe máy của mình lên một chiếc xà lan có thể chứa được khoảng 20 xe hai bánh khác, cộng với người và xe cho chuyến đi kéo dài hàng giờ qua sông Brahmaputra. Downriver là một công viên quốc gia là nơi sinh sống của những con voi hoang dã, hổ và tê giác. Thượng nguồn là những đồn điền trà đã làm cho tiểu bang Assam trở nên nổi tiếng.

Khi đến nơi, anh cưỡi chiếc xe máy nhãn hiệu Bajaj Pulsar của mình vượt qua những con đường gồ ghề. Hầu hết đều là bụi bẩn, và những con đường ở gần sông, cũng giống như những ngôi nhà, được nâng lên độ cao từ 10 đến 20 bộ để chống bị ngập khi mùa nước đến.

Ứng dụng bản đồ của Google chỉ cung cấp các chi tiết hạn chế cho khu vực này, vì vậy anh phải dựa vào kinh nghiệm của chính mình và hỏi thêm những người xung quanh. Khi tìm thấy một khách hàng, anh ta ghi lại các chi tiết định vị đường đi thật chính xác, để lần giao hàng tiếp theo của anh sẽ được dễ dàng hơn.

Công ty bảo hiểm kỹ thuật số Bowtie nhận giấy phép bảo hiểm ảo đầu tiên của Hồng Kông

Tính trăm phương ngàn kế để giết chồng chiếm tiền bảo hiểm, người phụ nữ không ngờ chịu cảnh “cốc mò cò xơi”, vợ cũ hưởng toàn bộ

Mua bảo hiểm 100 tỉ đồng rồi đưa vợ đi Phuket chơi, âm mưu của gã chồng bại lộ sau cái chết bất thường của người bạn đời

Lê Minh

Theo Wall Street Journal

 

BÌNH LUẬN

Mời bạn tham gia bình luận
Điền tên của bạn ở đây