Bảo hiểm là một khái niệm xa lạ ở vùng nông thôn Châu Phi.

Jackson lewangu ngẩng đầu nhìn lên những đám mây đang lao nhanh phía trên những đồng bằng khô cằn ở phía bắc Kenya. Và, ở đâu đó cao hơn, một vệ tinh cũng đang hướng tầm quan sát xuống anh ta. Từ năm 2012, anh Lewangu, một người nuôi dê và gia súc, đã mua bảo hiểm được thiết kế bởi Viện nghiên cứu chăn nuôi quốc tế, có trụ sở tại thủ đô Nairobi. Vệ tinh có nhiệm vụ giám sát thảm thực vật; khi cây cỏ trở nên khan hiếm một cách bất thường, anh ta sẽ được trả tiền. Sau đó, anh ta có thể dùng số tiền này để mua thức ăn cho động vật của mình, hoặc trả tiền cho một người chăn nuôi để được tiếp cận với một vùng đất chăn thả mà không có nó thì đàn bò của anh ta sẽ chết đói.

Bảo hiểm có thể mang lại sự an tâm cho những người chăn nuôi gia súc ở Châu Phi. Nó cũng có thể giúp những người nông dân trồng trọt hoa màu ở lục địa này, nơi mà những cánh đồng gần như hoàn toàn phụ thuộc vào lượng mưa tự nhiên để tồn tại. Tuy nhiên, những người hàng xóm của ông Lewangu vẫn không bị thuyết phục. Vệ tinh cung cấp thông tin sai lệch, một phụ nữ nói; không có khoản thanh toán nào được chi trả trong những năm thời tiết tốt, là những lời phàn nàn khác. Những hoài nghi như vậy là điển hình. Mặc dù các chương trình bảo hiểm này đã trở nên rất phổ biến trong thập kỷ qua, nhưng hầu hết tất cả đều được chính phủ hoặc các nhà tài trợ nước ngoài trợ cấp. Các công ty bảo hiểm và nông dân là những người “không nói cùng một ngôn ngữ,” theo ông Rahab Kariuki của Acre Châu Phi, một công ty Kenya làm việc với cả hai bên, cho biết.

Một người phụ nữ hái lá trà tại một đồn điền ở Nandi Hills, vùng cao nguyên phía tây thủ đô Nairobi của Kenya, ngày 5 tháng 11 năm 2014. Những bụi trà màu ngọc lục bảo phủ kín những ngọn đồi thoai thoải của huyện Nandi từ lâu đã cung cấp sinh kế cho nông dân sản xuất quy mô nhỏ, giúp Kenya trở thành một trong những nhà xuất khẩu chè lớn nhất thế giới. Nhưng thời tiết lý tưởng và vụ thu hoạch lớn hơn, thay vì tạo ra thu nhập bội thu, đã dẫn đến một loạt các loại trà đen đặc sản của Kenya. Ảnh chụp ngày 5/11/2014. REUTERS.

Nhu cầu thấp đã làm sụt giảm sự háo hức về sản phẩm bảo hiểm chỉ số, một phương thức sáng tạo để cung cấp bảo hiểm cho các hộ sản xuất nhỏ. Dữ liệu về lượng mưa hoặc sản lượng mẫu được phân tích; khoản thanh toán được kích hoạt khi chỉ số giảm xuống dưới một ngưỡng quy định. Cách làm này có chi phí rẻ hơn so với việc đánh giá thiệt hại của nông dân, hoặc kiểm tra xem những con bò của dân du mục có bị chết hay không. Và vì nông dân không thể kiểm soát mưa, nên có ít rủi ro về đạo đức hơn: các thay đổi trong hành vi của họ không thể khiến cho việc chi trả sẽ có nhiều khả năng xảy ra hơn, hạn chế hành vi trục lợi bảo hiểm.

Nhưng các mô hình nói trên vẫn phải đưa ra các giả định, ví dụ về thời điểm nông dân bắt đầu gieo trồng hoặc cách mà lượng mưa ảnh hưởng đến năng suất trồng trọt. Và không có mô hình nào có thể nắm bắt được mọi rủi ro. Người mua có thể mất hết mùa màng và vẫn không nhận được bồi thường gì, một kết cục tồi tệ hơn cả trường hợp nếu họ không được bảo hiểm. Những sai sót như vậy có thể đủ nghiêm trọng khiến cho những người nông dân sợ rủi ro nhiều nhất sẽ mua ít bảo hiểm hơn, theo lập luận của một bài báo xuất bản năm 2016 của Daniel Clarke, khi đó đang làm việc cho Ngân hàng Thế giới. Nhu cầu mua bảo hiểm thấp hơn của những người chăn nuôi gia súc ở Kenya xuất phát từ lý do tổn thất của họ đã bị đánh giá thấp bởi các chỉ số này trong quá khứ.

Ảnh chụp từ vệ tinh vũ trụ EUMESAT theo dõi thời tiết khu vực Nam Châu Phi ngày 15 tháng 12 năm 2018 lúc 12h00 theo múi giờ quốc tế UTC.

Bảo hiểm là một khái niệm xa lạ ở vùng nông thôn Châu Phi. Nó cũng là một giao dịch gây ra lo ngại, do yêu cầu người mua trả tiền trước cho một khoản hoàn trả mà họ hy vọng sẽ không cần đến nó. Đó là một vấn đề nan giải khi mà lòng tin thấp, gian lận phổ biến và luật pháp thì quá xa vời. Một rào cản khác để bán các sản phẩm này là phí bảo hiểm thường phải nộp trước khi gieo trồng, là thời điểm khi người nông dân đang nghèo nhất. Một thử nghiệm đã cung cấp bảo hiểm cho người trồng mía ở Kenya. Chỉ có 5% đăng ký khi họ phải đóng phí bảo hiểm trả trước. Hơn 70% đã mua bảo hiểm khi phí thanh toán được khấu trừ vào doanh thu của họ khi thu hoạch, mặc dù họ phải đăng ký mua bảo hiểm vào thời điểm bắt đầu gieo trồng, trước khi biết liệu họ có cần đến nó hay không.

Một số công ty đang thu hút được khách hàng. Pula, một công ty khởi nghiệp, đã kết hợp gói bảo hiểm với các sản phẩm khác. Ở Zambia và Malawi, công ty này hợp tác với tập đoàn Bayer của Đức, là bên bán hạt giống. Nông dân đăng ký qua điện thoại, sử dụng một con số nhận dạng duy nhất được gắn vào mỗi túi hạt giống; khoảng 130,000 nông dân dự kiến ​​sẽ làm như vậy trong mùa gieo trồng này. Hiện tại thì Bayer đang gánh chịu các khoản chi phí. Nhưng các thử nghiệm của Pula ở Nigeria, lần này bằng cách kết hợp bảo hiểm với phân bón, cho thấy nông dân sẽ trả nhiều tiền hơn cho các bao phân bón được mua bảo hiểm. Chi phí tăng thêm này có vẻ nhỏ hơn đối với những người đã bỏ tiền mua nguyên liệu đầu vào, theo ông Thomas Njeru, một trong những người sáng lập Pula, cho biết.

Rose Goslinga, CEO và đồng sáng lập của Pula và đội ngũ nhân viên của Pula đang giúp đỡ trình diễn sản phẩm demo khi những người nông dân đang kiểm tra mã PIN ở Zambia.

Trong khi đó, chính phủ và các nhà tài trợ phải quyết định khi nào sẽ có trợ cấp, và trợ cấp bao nhiêu. Một số sản phẩm bảo hiểm được thiết kế tồi đến mức nó kém hữu ích hơn cả so với tiền mặt, theo ông Michael Carter thuộc Đại học tổng hợp California, Davis, cho biết. Bảo hiểm được thiết kế tốt sẽ thúc đẩy nông dân đầu tư nhiều hơn vào hạt giống và phân bón, bởi vì họ ít phải lo lắng về khả năng bị phá sản do hạn hán. Ông Carter và các đồng nghiệp của ông đang thiết kế một hệ thống chứng nhận để phân loại lúa mì từ vỏ trấu.

Trải nghiệm tốt của khách hàng cuối cùng sẽ có thể thuyết phục được người nông dân. Những phụ nữ gần Kitui ở miền đông Kenya đã từng sống sót sau hạn hán bằng cách đi bộ 5km đến bờ sông với một con lừa, chở nước về để bán lại với giá 1 shilling (0.01 đô la) một lít. Trong hai năm qua, họ đã nhận được các khoản thanh toán từ một chương trình bảo hiểm do Chương trình Lương thực Thế giới, Pula và chính phủ điều hành. Chương trình này cũng nhận được trợ cấp về phí bảo hiểm phải đóng. Nhưng khi được hỏi liệu họ có đồng ý trả toàn bộ phí bảo hiểm mà không cần trợ cấp hay không, hầu như tất cả đều trả lời là CÓ.

Pula phát triển các sản phẩm bảo hiểm và phân phối chúng cho nông dân, đồng thời cung cấp các dịch vụ tư vấn về nông nghiệp. Pula kết hợp các sản phẩm bảo hiểm với các nguyên liệu đầu vào của người nông dân, ví dụ như phân bón, hạt giống, hoặc khoản vay tín dụng. Điều này làm giảm đáng kể rủi ro cho những người nông dân muốn đầu tư vào các loại hạt giống và phân bón đắt tiền hơn nhưng có năng suất cao hơn. Bảo hiểm cung cấp sự ổn định về thu nhập cho những người nông dân đang phải chịu đựng hạn hán, lũ lụt và sâu bệnh. Pula sử dụng dữ liệu vệ tinh và hình ảnh để có thể cung cấp bảo hiểm một cách hiệu quả hơn và tư vấn cho người nông dân các vấn đề về nông học một cách kịp thời.

Tiền trao, tim…múc: Bảo hiểm ghép nội tạng phải “sinh thiết cái ví tiền”

Nhật Bản: Đại lý bảo hiểm giúp đem lại thị phần mạnh mẽ cho công ty bảo hiểm Mitsui Sumitomo Insurance

Japan Post đang đàm phán mua cổ phần của công ty bảo hiểm Aflac Hoa Kỳ với giá 2.64 tỷ USD

Ấn Độ: Các chi nhánh của các công ty tái bảo hiểm nước ngoài giờ đây có thể cạnh tranh với các đối thủ trong nước

Lê Minh

The Economist Magazine

 

 

 

 

 

 

 

 

BÌNH LUẬN

Mời bạn tham gia bình luận
Điền tên của bạn ở đây